Bạn đang xem: Trang chủ » Tin Hội đồng hương Thái Bình tại CHLB Đức » Văn nghệ - Thơ - Truyện Ngắn » Hạnh phúc mong manh, Truyện ngắn

Văn nghệ - Thơ - Truyện Ngắn

Hạnh phúc mong manh, Truyện ngắn

Ngày đăng: 12/01/2016 In trang
Trong giấc mơ bé khẽ cưạ mình cất lên những âm thanh bản năng cuả đứa trẻ đã bước vào thời kỳ tập nói, những thanh âm ấy , thay vì mang đến niềm vui cho người mẹ thì lúc này nó như những nhát dao sắc lịm cưá vào trái tim người goá phụ, giữa cái đêm đông lạnh giá hắt hiu nơi đất khách quê người, kéo cái chăn phủ ấm cho đứa trẻ, chị nhẹ nhàng cất lời ru:

 


Hạnh Phúc mong manh

Chị ôm chặt con vào lòng, hai hàng nước mắt lại chảy dài trên đôi gò má xanh xao… Ảnh minh họa

 
Cái ngủ mày ngủ cho ngoan
Để mẹ đi cấy đồng quan chưa về
Cha còn đào đất đắp đê…
 
Câu ca dao nó đã theo chị từ thuả nằm nôi , từ những tháng năm chiến tranh giặc giã, bom đạn rải trên cánh đồng mảnh đất Thái bình quê chị, sự khốc liệt ấy cũng đã cướp đi cuả chị người cha thân yêu, khi ông đang tham gia đội thuỷ lợi đắp đập, khơi mương dẫn nước về làng .
 
Ký ức về cha của chị chỉ còn lại qua những lời ru của mẹ hằng đêm và nó nuôi dưỡng theo năm tháng qua lời kể của bà. Chị trở thành đứa trẻ mồ côi cha, chị lớn lên như hạt lúa, củ khoai trong tình thương bao la cuả mẹ và sự đùm bọc cuả láng giềng, tuy vậy thiếu vắng cha luôn là cái cảm giác thường trực theo chị suốt cuộc đời này nên mỗi lần nghe con bé cất ti ếng “PaPa”… bập bẹ trong cơn mê, chị lại đưa tay gạt dòng nước mắt và cất lời ru con như ru chính bản thân mình.
 
Khi con bé đã thiêm thiếp ngủ, chị trở dậy đến bên bàn thờ, nơi có đặt hai tấm hình của hai người đàn ông như hai cái dấu chấm than trong cuộc đời chị, lặng lẽ thắp hai nén nhang, rồi sẽ sàng trở lại bên con. Con bé vẫn ngủ say, thỉnh thoảng nhếch mép cười trong tiếng ngáy nhỏ nhẹ êm ái. Dưới ánh sáng ngọn đèn ngủ, ngắm nhìn khuôn mặt bé thật vô tư, thánh thiện và đáng yêu, chị thấy thương nó vô cùng bởi lẽ không ai hết, chị chính là người đang mang trong mình nỗi đau mất chồng cuả mẹ và nỗi đau mất cha cuả con.
 
Chị tắt ngọn đèn ngủ và cố nhắm mắt nhưng ký ức cứ như thước phim quay chậm hiện về. Thương cảnh mẹ con chị cô đơn côi cút, người ta cho chị đi lao động hợp tác tại Đức. Là con gái nông thôn quê muà, nhan sắc lại không nổi trội nên suốt thời kỳ dài chị chẳng lọt vào mắt xanh cuả anh chàng nào, cho đến một dịp tình cờ đi sinh nhật một người bạn thì chị quen biết anh, anh là người đồng hương với chị, và cũng đã có một đời vợ. Ở cái tuổi ngoài bốn mươi như chị, có được người quan tâm chia sẻ là một diễm hạnh lớn lao, chị dồn hết tâm thức cho mối tình muộn màng cuả mình bằng sự quan tâm săn sóc cho anh, biết hoàn cảnh anh mới sang Đức chưa có giấy tờ lưu trú, chị bỏ việc buôn bán thuốc lá với mức thu nhập cao để đi tìm việc làm, mong có cái hợp đồng lao động tử tế để đón anh về với chị . Những lúc chi đi làm, anh ở nhà lo cơm nước, và thời gian còn lại thuờng vùi đầu vào những bộ phim Hồng kông dài tập hoặc tụ tập với đám bạn trong khu tập thể đánh cờ tướng hay “hót vặt”. Cuộc sống cứ thế tẻ nhạt, vô vị trôi đi theo quan niệm của người đàn ông trong anh. Một hôm anh nói với chị:
 
– Em à, hay là em để anh đi theo mấy đưá bạn nhập thuốc lá cuả Balan về giao nhé, vưà thu nhập cao mà lại an toàn hơn đứng bán ngoài chợ, mình chỉ cần mua cái ô tô loại cũ thôi, chứ đàn ông sức dài vai rộng lại biết lái xe như anh cứ ở nhà mãi thế này ….. suốt ngày nấu cơm chờ vợ đi làm về chán lắm, mà rồi cả cái khu tập thể họ cười anh và coi anh là đồ vô dụng.
 
– Ai nghĩ gì kệ họ, anh chưa có giấy tờ nhỡ công an bắt được thì sao, thôi cứ ở nhà lo cơm nước cho em đi làm, khi nào anh có giấy tờ thì mình đổi ca nhé, em chỉ sợ lúc đó anh lại sinh tật.
 
vưà nói chị vưà hôn lên má anh và thầm cám ơn trời đã trao cho chị một người đàn ông biết thương vợ và có chí tiến thủ.
 
Trời vưà sáng chị thức dậy và trong nguời có cảm giác nôn nao, chị thấy mắt mình hoa lên vội chạy vào buồng tắm cúi đầu xuống cái bồn rưả mặt và cứ thế nôn ọe, chị cố gắng co người để tống cái cảm giác khó chịu đang ngáng ngang nơi cổ họng ra ngoài nhưng hình như càng cố thì chị lại càng buồn nôn hơn, lúc sau chị nguớc mắt nhìn gương và khẽ mỉm cười, nụ cười thật hạnh phúc hiện lên trên khuôn mặt xanh xao . Anh nằm gối tay nhìn trần, xen vào cái cảm giác hạnh phúc sắp làm cha là những nỗi ưu lo, anh biết đứa con ra đời lúc này với anh chị là cả một thử thách lớn lao.
 
Cái thai trong bụng chị như lớn dần lên theo niềm hạnh phúc của người phụ nữ ở cái tuổi quá thì, cùng với đó là sự suy kiệt về sức khỏe, cứ vài bữa chị lại phải nghỉ việc. Thương vợ anh trăn trở nhiều đêm, những nếp nhăn cứ như những nét vẽ hằn sâu thêm những ưu tư trên khuôn mặt vốn đã khắc khổ của anh.
 
Anh quyết định bí mật theo bạn đi lấy thuốc về giao lẻ, mong giảm bớt gánh nặng trên đôi vai chị. Hàng ngày khi chị ra khỏi nhà là anh tranh thủ đi theo bạn ra đường cao tốc đón mua thuốc lá về giao lại cho người bán lẻ kiếm lời, công việc diễn ra trôi chảy nên chỉ vài chuyến đi anh đã có được chút vốn nho nhỏ và quyết định bàn tính với chị gom góp tiền để mua ô tô làm ăn lớn, ban đầu chị kiên quyết phản đối nhưng vì những lời lẽ đầy thuyết phục của anh cộng với hoàn cảnh khó khăn đeo bám nên chị cũng mủi lòng.
 
Cuộc sống của chị kể từ đó cũng bớt cơ cực phần nào nhất là mỗi khi anh làm ăn “trúng quả”. Mặc dù có tiền nhưng anh là người chịu thương chịu khó, không cờ bạc, rượu chè bê tha, nên chị càng mãn nguyện với niềm hạnh phúc muộn màng của mình và anh chị quyết định khi bé ra đời sẽ đặt tên cho con là Hạnh Phúc, cho dù là gái hay trai cũng sẽ là Hạnh Phúc.
Cái cảm giác lo âu mỗi khi anh ra khỏi nhà trong chị cũng bớt dần bởi lẽ chị tin một điều cuộc đời sẽ công bằng, không thể lấy đi của chị hết thảy.
 
Và mọi thứ cứ êm đềm trôi qua nếu như không có một ngày, cái ngày định mệnh ấy như một cú sét đánh, tiêu tan đi cái niềm hạnh phúc đang nhen nhóm trong cuộc đời chị. Một hôm vừa từ chỗ bác sỹ khám thai về đến khu tập thể, chị chột dạ khi thấy có đến bốn năm cái xe cảnh sát đỗ trước cửa, tim chị như loạn nhịp, đầu óc chị quay cuồng, chị cố gắng rảo bước nhanh mặc dù cái thai trong bụng như níu chân chị lại. Cái cảm giác kinh hoàng nhất đến với chị có lẽ là lúc chị nhìn thấy mấy người cảnh sát, cả sắc phục và thường phục đang lục soát đồ đạc của phòng mình, chị cố lao nhanh về phía họ trước ánh mắt ái ngại của bao người đồng hương.
 
Chị gào tên anh trong nỗi tuyệt vọng và rồi lịm đi ….
 
Những ngày nằm trong bệnh viện là những ngày chị luôn trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê và bé Hạnh Phúc đã ra đời trong hoàn cảnh trớ trêu như thế. Khi chị khỏe hẳn thì cũng là lúc chị biết rõ tin anh đã qua đời khi gặp tai nạn giao thông . Chị đau đớn cho số phận mình và trách ông trời đã lấy đi của chị quá nhiều thứ và cuộc đời này cũng đã lấy đi của chị quá nhiều nước mắt. Và chị chỉ còn duy nhất có bé Hạnh Phúc là niềm an ủi cuối cùng và là động lực thôi thúc chị phải sống phải tồn tại .Chị quyết tâm vượt lên những nỗi đau khủng khiếp của cuộc đời để gắng gượng nuôi con.
 
Thấm thoắt bé Hạnh Phúc đã hơn một năm nó là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi còn lại của chị và anh, là những kỷ niệm yêu thương xen lẫn nỗi xót xa của mối tình muộn màng. Nó đã biết bập bẹ gọi Pa Pa, như nhắc nhở mẹ hãy nhớ đến một người, một người đã mang đến cuộc đời chị niềm hạnh phúc tuy ngắn ngủi nhưng ngọt ngào, tuy giản đơn mà tràn ngập yêu thương, nhân nghĩa.
 
Đêm nay lại một đêm mất ngủ với chị, bé Hạnh Phúc khẽ trở mình và quơ tay sang tìm mẹ, ôm chặt con vào lòng, hai hàng nước mắt chảy dài trên đôi gò má xanh xao, chị lại nhẹ nhàng cất tiếng ru, ngoài trời mảnh trăng non mới nhú như cánh diều, đang cố vượt ra khỏi đám mây lạnh lẽo của mùa đông châu Âu, hắt những tia sáng yếu ớt mong manh vào căn hộ của hai mẹ con….
 
Thế Năng 

 

Tin mới ...
Tin cũ hơn ...

Đánh giá của bạn

Tên của bạn
Đánh giá
Mã bảo vệ

Hiện có 1 đánh giá

  • Nguyễn Thế Tuyền Ngày gửi: 14/01/2016 15:07
    Vâng, Hạnh phúc là một cảm giác chứ không phải là một khái niệm. Tôi được xem một bức tranh của một cháu lớp 5 vẽ: Cháu vẽ một lọ hoa với hai bông hồng cực đẹp, nhưng lại để lọ hoa đó trên chỗ gồ nhất của một tảng đá giữa trời. Cháu đặt tên cho bức tranh là "Hạnh Phúc". Trời, sao nó mong manh thế, chỉ cần gió nhẹ cuộc đời là đổ vỡ...

Tỷ giá - Thời tiết

Tỷ giá

Thông tin thời tiết

   

Back To Top