Bạn đang xem: Trang chủ » Tin Hội đồng hương Thái Bình tại CHLB Đức » Tin tức Hội » KÝ ỨC MỘT MIỀN QUÊ, thơ Thế Năng

Tin tức Hội

KÝ ỨC MỘT MIỀN QUÊ, thơ Thế Năng

Ngày đăng: 12/01/2015 In trang
Những ai sinh ra ở vùng nông thôn Bắc bộ chắc hẳn đều mang trong lòng mình ký ức về một miền quê, nơi có cánh đồng lúa xanh bát ngát với những cánh cò bay dọc tuổi thơ, nơi có những cơn mưa rào tháng ba se lạnh, có tiếng ếch kêu gọi bày vang cả một dòng sông. Ở đó có những buổi chiều tà đem chút nắng cuối ngày rải vàng trên cánh đồng lúa đang thì con gái.

Trong làn gió hiu hiu ngát mùi hoa cỏ, đâu đó một cánh chim Chiền chiện vút lên, cất tiếng hót trong veo như nốt luyến du dương trong bản hòa âm của sóng luá rì rào. Một cây đa nghiêng mình bên bến nước, hè về đầy ắp  tiếng trẻ nô đùa trên sóng, giữa cái nắng như thiêu như đốt, có cô thôn nữ áo đẫm mồ hôi nở nụ cười làm nghiêng vành nón, có hình bóng những người cha, người mẹ tần tảo sớm nắng, chiều mưa  vắt sức mình làm nên hạt lúa, củ khoai để nuôi đàn con khôn lớn tháng ngày. Nhớ lắm những cơn gió tháng mười hanh hao thổi qua cánh đồng vừa gặt còn trơ gốc rạ, trong  ánh hoàng hôn từng đàn cò trắng dập dờn cuối trời xa, nơi hội tụ của đất với trời mà ranh giới là một con đê rực màu hoa cải, vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ trong mỗi tâm hồn.

Năm tháng qua đi cảnh vật cũng đổi thay sau mỗi lần trở về thăm quê, người xưa cũng tìm về với đất chỉ còn chút ký ức nhỏ nhoi vẫn theo ta suốt cả cuộc đời. Một ít phút giây chậm lại giữa nhịp sống sôi động thường ngày ,bạn hãy cùng tôi tìm về khoảng trời thơ bé đấy ắp những kỷ niệm ngọt ngào sâu lắng, trong cái tận cùng của nỗi nhớ, mà chỉ có chúng ta những con người càng đi xa mới càng cảm nhận ra được. Xin chia sẻ với các bạn cảm xúc ấy qua bài thơ.
 

KÝ ỨC MỘT MIỀN QUÊ

Một sáng mùa xuân vui tươi
Đào khoe sắc hồng trước gió
Rung rinh đầu cành nụ nhỏ
Ngủ yên trong nắng xuân về

Tôi trở lại nơi thôn quê
Khôi nguyên một miền ký ức
Để con tim mình rạo rực
Với bao hoài niệm u mê

Đứng lặng nhìn theo con đê
Ngày xưa nhuộm vàng hoa cải
Màu hoa như vương vấn mãi
Theo tôi suốt cả tuổi thơ

Nơi này xưa rất hoang sơ
Cha tôi xắn quần cuốc đất
Nay thành bờ xôi ruộng mật
Lúa khoai xanh mướt một vùng

Và kia nơi có bến sông
Nước lên dập dìu ngọn sóng
Những trưa hè trời nóng bỏng
Trẻ làng lặn ngụp loi ngoi

Lớn lên mỗi đứa mỗi nơi
Chị đi lấy chồng biệt xứ
Anh em đứa vào quân ngũ
Đứa thì đi hoc miền xa

Mẹ tôi nay cũng đã già
Không còn nhai trầu hát bội
Cha tôi giờ đã khuất núi
Một mình một cõi xa xôi

Tháng ngày cứ thế dần trôi
Người xưa nay vắng trên đời
Cảnh xưa giờ cũng thay đổi
Chỉ còn Ký ức trong tôi

 

Thế Năng tháng 01/2015
 

Tin mới ...
Tin cũ hơn ...

Đánh giá của bạn

Tên của bạn
Đánh giá
Mã bảo vệ

Hiện có 0 đánh giá

 

 

Tin được quan tâm

Back To Top